Bức Tranh

6

Truyện ngắn nhân Ngày Từ Phụ

Phan Hạnh

Chuyện xảy ra từ lâu lắm, trước thời Sài Gòn đổi tên, giờ đã đóng bụi mịt mờ trong ký ức của một ông già. Hôm đó một ngày cuối tuần, trong một lần đi phép về thăm nhà, Tuấn mượn đỡ chiếc xe Mobilette cũ của cha Tuấn để đi xem phim và đi ăn quà vặt, một thú vui Tuấn đã ghiền từ ngày còn đi học. Tình cờ, Tuấn gặp lại một người bạn lính ở Sài Gòn sau sáu năm xa cách. Tên nó khá dễ nhớ: Dương Hồng Anh…

Con đường Nguyễn Văn Sâm của Quận Nhì, thủ đô Sài Gòn, có lề đường rộng, rợp bóng hàng cây me già nên nhiều xe bò viên, bò bía, gỏi đu đủ bò khô cắm dùi ở đấy, sáng sớm xếp ghế bày hàng, đến tối khuya bán hết xong thì thu dẹp. Đối diện bên kia đường là một ngôi biệt thự bệ vệ, tường sơn màu xanh nổi bật. Tuấn tự hỏi tại sao trước đây Tuấn lại không để ý đến ngôi biệt thự này, cho đến bây giờ.

Nhiều năm trước, khi còn là một thằng nhóc, Tuấn hay đạp xe đạp rảo qua các đường trong khu vực đó này để bắn me, coi hát bóng, và nếu có dư tiền, Tuấn gọi một tô bò viên hay mực luộc. Bây giờ, các chủ xe bò viên vẫn còn cho khách chơi trò đổ xí ngầu, vừa ăn bò viên vừa hưởng thứ cảm giác hồi hộp của cờ bạc, nhưng Tuấn không tham dự nữa.

Tuấn cũng muốn cầm ba hột xí ngầu bằng nhựa gọn trong lòng bàn tay, lắc cho chúng trộn lộn tùng phèo va chạm nhau phát ra tiếng lắc xắc rồi buông năm ngón tay cho chúng rớt xuống cái tô sành, mong sao chúng ngừng yên với ba mặt lục, số điểm tối đa, hiện ra. Dù gì, bây giờ Tuấn cũng đã trở thành một hạ sĩ quan, Tuấn cần giữ gìn tác phong quân đội. Tuấn hỏi ông Tàu người Triều Châu bán bò viên:

– “Cái nhà bên kia đường là của ai vậy chú?”

– “Nhà của ông Dương Hồng Bá đó!”, ông Tiều -Tuấn gọi đại tên như vậy cho dễ- vừa dùng cái rây làm bằng sợi đồng vớt những viên bò viên ra khỏi thùng nước lèo và trút ra một hàng tô trẹt năm, sáu cái.

– “À thì ra vậy!”, Tuấn chợt nhớ ra. Đọc qua một loạt bài phóng sự trên báo chí Sài Gòn, Tuấn có nghe danh ông nhà giàu này. Thật ra, Tuấn đã từng gặp người con tên Dương Hồng Anh của ông nhà giàu đó ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung năm 1964. “Hóa ra nhà của nó đây”, Tuấn nhủ thầm.

Trong những ngày đầu bỡ ngỡ nơi quân trường, một lần cùng đi làm tạp dịch gặp nhau, hỏi thăm quê quán của nhau, Tuấn mới biết là hai đứa cùng ở Quận Nhì Sài Gòn. Nó có vẻ mừng rỡ hỏi dồn:

– “Nhà mầy ở đường nào? Mầy học trường nào?”

Tuấn đáp: “Đường Đề Thám. Học trường Hưng Đạo”.

– “Biết nhà thờ Tin Lành hôn?”, nó hỏi tiếp.

– “Biết chớ! Ngay góc Đề Thám – Trần Hưng Đạo chớ đâu”, Tuấn rành rẽ sáu câu.

– “Mấy năm trước tao hát trong ca đoàn nhà thờ đó đó”, nó khoe.

– “Vậy hả? Vậy nhà mầy ở đường nào?”, Tuấn hỏi. Nhưng thằng Anh chưa kịp trả lời thì cán bộ Thới, trung đội trưởng khóa sinh của Tuấn, nạt lớn:

– “Ê! Hai anh điếc hả? Vào hàng tập họp!”

Bình luận

Loading...