Tuần Báo Thời Mới
Tuần báo Thời Mới phát hành tại Ontario, Canada.
TNT Entertainment

Tình Con

12

Quay qua nhìn con nhỏ ngồi thừ thấp xủn bất động, tê dại, ba nó càng nổi điên, tay lái ngả nghiêng, giọng rít lại: “Sao tao hỏi mà mày hổng nói, hả? Ai dẫn mày đi sơn móng tay, con gái mẹ mày phải hông? Mới tám tuổi mà đĩ quá, đĩ y như má mày!… Sao con cái gì lì lợm, nghe người lớn hỏi mà cứ trơ trơ con mắt ra… Đồ mất dạy!”

Nước mắt con nhỏ bắt đầu ứa ra, vừa khít sau hai tiếng “mất dạy”. “Chớ sao mày khóc? Ai nói oan mà mày khóc, mày im cho tao lái xe có được hông?… Đừng tưởng không ai dám quýnh mày nghen mạy! Mất dạy cũng vừa phải thôi chớ…” Biết ba đã “dịu giọng”, từ nãy giờ con nhỏ mới dám liếc xéo lên nhìn khuôn mặt giận tái mét của ba nó,  vẫn đang nắm tay lái, nhìn về con đường phía trước … Rồi chợt chiếc Honda mới trắng tinh sang số, giựt giựt thắng gấp, chừng sắp ngưng lại ngang đùm cây lớn trước cửa dãy nhà townhouse chính phủ cũ kỹ quen thuộc…

“Nói với bả là tao không có cho mày đi sơn móng tay nữa, đồ chó mà! Nghe rõ chưa?” Ba nó lại lên cơn trước khi xe ngừng hẳn. Chắc nghe ai gọi má nó là “đồ chó” con nhỏ càng ào ra khóc lớn, không kịp kiềm chế gì nổi nữa… Ba nó chắc càng giận hơn, nhưng chắc cũng tự thấy mình hơi ác miệng với đứa con gái chăng, xe ngừng đã hơn 5 phút mà hai cho con nó chỉ cứ ngồi yên… Rồi con nhỏ từ từ đẩy cửa bước xuống… Nó đứng tần ngần nhìn xe ba nó hú ga phun một luồng khói lớn giữa đêm lạnh rồi mất hút vào cõi đêm phố xá… Đã biết bao nhiêu lần hai cha con nhà nó như thế.

Điện thoại khuya reng reng… Con nhỏ đang xớ rớ rót ly nước ngoài bếp, nghe được  giọng má nó xé bóng đêm đến rỡn óc , thật rõ ngoài phòng khách: “Nè!… Vừa phải thôi nghen… Mày nói ai không biết dạy con?… Hả thằng khốn nạn?… Mày không mất dạy thì sao con mày mất dạy?… Mày mà còn phone hù dọa nữa tao báo cảnh sát còng đầu mày…” Có tiếng đập phone “rầm” chát chúa và tiếng kéo cái ghế chân sắt cạ nền nhà gạch éc lên, rồi có tiếng má nó chửi trỗng: “Mẹ! tưởng ngon hả, bày đặt!… Có thương nó sao hổng dám đem nó dìa bển mà nuôi, mà thương luôn đi! Bày đặt! Con này đã nhịn đủ rồi à…” Con nhỏ thừa biết má mới nói chuyện xong với ba.

Giờ thì con nhỏ  hiểu ra hết mọi chuyện. Nó biết rõ hơn thân phận gánh nặng của nó  cho cả ba lẫn má, biết những bất an gì đang chờ mỗi ngày… Rồi má nó đứng nhanh dậy, bước xuống bếp, ném cho nó một cái xéo mắt thườn thượt bén như dao rồi bước xẵng chân lên lầu. Thứ ánh mắt căm thù này bao giờ cũng kéo dài tới sáng ngày mai khi gặp lại nó… Đêm ấy ngủ, nhớ câu má nói khi nãy, con bé thấy cũng lạ thiệt… Sao ba không mang mình đi luôn đi, dầu sao bên cạnh ba, nó vẫn thấy được “cưng chiều” hơn… Nó đâu có ngu, nó tin chỉ có ba còn thương nó dù ba hay nổi nóng bất thường. Nó biết hồi nãy ba làm nó khóc thì thế nào tuần sau ba cũng hỏi nó muốn ăn gì và lần nào cha con nó sẽ đi ăn Big Mac ở McDonald’s. Bản năng nó sớm hiểu giữa nó và ba luôn còn hình ảnh, còn giọng nói the thé, hễ nói là chửi của má nó. Mà chắc nó có cái sắc mặt lì lì trước tuổi, khi tức lên lại hay vỡ bờ liều mạng giống má nó lắm, nên nhiều lúc ba nó bực dọc vô cớ với nó mà nó cứ không hiểu tại sao… Chắc tại vậy, nó tự an ủi mà ráng cảm thông hơn cho ba.

Khi lớn lên, nó cứ nghĩ mãi những điều đó… Nhưng chắc nó không bao giờ hiểu ra rằng – mà ba nó dư sức hiểu – má cần có nó để ăn tiền xã hội, bên cạnh đầu tiền mặt ngoài mấy tiệm nails, và má nó còn có thể vòi vĩnh thêm tiền phía giòng họ Nội dễ dàng hơn. Những lúc nằm một mình, nó hay nghe văng vẳng bên tai câu bà Nội nói khi nó mới biết đi và hay được bà bồng bế:  “Ba mày thương mày nhất trên đời”… mà nghĩ ngợi nữa. Chắc người ta thương nhau lắm nên mới chửi nhau nhiều chăng, nó ráng hiểu lờ mờ như thế cho an tâm…

Những câu chửi quen tai, từ nhỏ, con nhỏ đã thuộc vỡ lòng. Chỉ trừ, nó rất sợ hãi khi nghe ai chửi nó “mất dạy”. Mỗi lần nghe là như mới nghe lần đầu, nghe thấu tim gan, nghe tối cả trời đất, hễ nghe là nó điếng hồn… Chắc khi đau lòng quá, mặt nó càng lì lợm hơn lên, có lần nó dám nói ngược má chuyện gì đó, “Sao má làm được mà con không làm được?”, nó ăn liền cái tát nhớ đời! Ba chắc khác má một tí, nó biết ba lúc nào cũng sợ nó khóc sau những cơn chửi bới cho cạn lòng ông, rõ ràng ba không phải không thương nó… Trên chiếc giường nhỏ, tay ôm vòng con búp bê hồng nho nhỏ,  nó từ từ tan vào một cõi khác trong giấc ngủ. Có khi giữa giấc mơ, nó nhớ tới ánh mắt ba nó lần đó…

Lần nó theo ba đi tới chỗ đông người lắm. Nó nghe người ta gào thét trên loa vang vang, nó thấy cả rừng vàng sọc đỏ đỏ. Nó sờ sợ vói nắm tay ba thì chợt thấy trên tay ba cũng có một thanh gỗ căng một mảng vải vàng đỏ tươi y như thế… Có lúc nó nghe người ta cùng hô to  rầm trời rồi giương cao mảng vải đang bay bay lên trời, ba nó cũng làm y như vậy. Nó liếc thấy cặp mắt ba nó tức giận chuyện gì đó lắm, tức hơn cả những lần trước ba tức nó, nó điếng hồn…  “Nói đi con!… Đả đảo, đả đảo!…” Bỗng thấy vui vui, lần đầu tiên trong đời nó thấy ánh mắt ba giận dữ mà lại… cười ngay với nó. Nụ cười người cha làm con nhỏ sung sướng, nó liếng thoắng nói lớn liền theo ba để được nhìn ba cười nữa: ”Đả… đảo…Đả đảo!…” Ba nó nghe mà khoái chí, một tay vói qua ôm vai nó bóp nhẹ. Hạnh phúc hai cha con cùng trào dâng giữa rừng người xa lạ… Họ có nhau một buổi chiều vui hiếm có.  Từ hôm đó, con nhỏ chờ, tuần nào nó cũng hỏi ba: “Chừng nào mình đi đả đảo nữa ba? Con thích đi tới chỗ đó chơi nhứt…” nhưng bao giờ cũng thấy ba nó cười dễ dãi: “Con… khoái biểu tình lắm hả, mày đúng là con tao…”

Đi tới tiệc birthday nhà bạn, nhìn những người mẹ bạn nhỏ nhẹ mang những đĩa thức ăn tới cho nó, tai không bao giờ nghe được câu chửi rủa là nó tưởng nó bị lạc vào một cái thế giới khác. Và từ đó, có ai ngờ, trong lòng nó đã chớm một thứ giấc mơ lạ. Nò lờ mờ mơ chính nó sẽ có ngày làm mẹ và nó sẽ dịu ngọt với con gái nó… Ừ… chắc nó sẽ có một đứa con gái như nó bây giờ… Giấc mơ thật lạ hoắc, không hiểu sao lại cứ theo tâm trí nó, thôi thúc nó phải sống, phải đi học, phải vui đùa như bè bạn… Chắc bản năng làm mẹ của một đứa con gái đã hiện hình rất sớm từ khi còn rất nhỏ…

Có một lần đi với ba vô shopping ăn mừng birthday nó, ba hỏ nó thích món gì, nó nói thích cái áo tím đang treo trong tủ kính tiệm kia. Ba nó cười khì: “Còn con nít mà, bày đặt chi mấy cái thứ áo đó con!” Nó cãi ba: “Mấy bạn con mặc mà, đẹp lắm”. Bỗng ba nó trở giọng liền: “ Nè! đừng có so đo học đòi nghe chưa! Tao nói không là không!” Rồi ba đưa nó vô Walmart mua cũng cái áo tím như vậy, chớ đâu phải vậy như ba nó tưởng. Nó thù ghét mãi màu tím từ ấy tới bây giờ…

Khi lớn lên hơn nữa, có thêm trí khôn, nó thông cảm cho đời sống ít học của ba má nó nhiều hơn. Ba đâu có nghề nghiệp gì, cứ la cà casino quanh năm mà cũng kiếm sống được, cũng lâu lâu dúi vô tay nó một tờ 50 mới toanh – chắc thứ tiền mới thắng trong một ván may mắn nào đó. Nó đã từng thấy những người đàn bà diêm dúa loè loẹt, hở hang ngồi trên xe ba nó. Ba vui lắm, miệng cười luôn những khi ấy. Những lần đi chơi chung đó, ba  đều cẩn thận đưa nó đi sắm trước một bộ quần áo mới và hay căn dặn đủ điều. Nào là, không được nói khi “mấy cô” chưa hỏi;  phải nhớ trả lời ai phải “dạ thưa” trước khi nói; và nhất là không bao giờ nói về má. Nó nhớ câu ba hay dặn cuối cùng trước khi đi chơi: Cô này sang lắm, dân có học đó, dân nói tiếng Anh hay lắm đó, phải ráng đừng làm tao mất mặt nghen mày…”

Trong trí óc mơ hồ của con nhỏ, cái đẹp, cái sang là gì nó chưa rõ, nó chỉ thấy ghớm ghiếc những nụ cười giòn tan, những “anh anh em em “ ngọt xớt chảy trên những làm môi láng tuột, khi thì đỏ quét, khi thì bóng như chì; nó chỉ thấy rờn rợn nhìn những cặp ngực trắng nhợt lồ lộ xẻ hai như áp thẳng ngộp thở vào mặt nó… Và bao giờ nó cũng còn nhận ra, tuy má nó hay thích chửi mắng xối xả nhưng vẫn còn… dễ coi hơn!

Năm lên 18 tuổi, con nhỏ dọn ra riêng sau một trận cãi vã với má nó. Lần đó má lại chửi, hét vào mặt nó là “con đĩ ngựa ham theo trai”. Mà cũng chắc tại nó đang… theo trai thiệt dù chưa phải dọn ra để ở chung! Nó bỏ năm cuối trung học dở dang một cách chán chường, xin vô làm trực phone cho tiệm fast – food kia. Và nó gặp thằng Nhân đưa pizza cho tiệm. Đời nó thay đổi hẳn cũng từ đó… Những ngày mới thấy nhau, cả hai đứa cùng ngỡ ngàng nhìn nhau mãi như đang thấy một phép lạ… Thằng Nhân từ Việt Nam mới sang, nghe thoáng tiếng Anh con nhỏ nói như gió là âm thầm phục lăn, đâu dám nghĩ trèo cao chi tới cô gái có thứ giọng nói buồn buồn nhưng xa vời ấy, cứ lầm lũi làm việc. Còn con nhỏ, cứ lén nhìn cái dáng siêng năng, nhỏ nhẹ, nghe ai nói cũng “dạ dạ”, bận bịu đến khi ăn miếng pizza cũng phải vừa ăn vừa chạy…

Hình ảnh thằng con trai hiền hậu thật đáng mến ấy đang từ từ chuyển hoá tâm hồn của con nhỏ xinh xinh mà gã đâu có hay… Thế là ngày kia và nhiều ngày nữa, đêm nào thằng Nhân cũng đưa con nhỏ về. Ngày nọ, hai đứa hẹn gặp ba con nhỏ  ở ngoài shopping để ra mắt. Con nhỏ thấy mặt ba  cương cương, cứ lâu lâu lại lắt đầu thất vọng khi nghe bạn trai nó đang chạy pizza, cùng tiệm nó đang làm. Nhớ hôm sau, ba nó nói liền trên phone: “Con gái lớn gì mà ngu quá vậy, chơi chi mấy thằng lè phè đó. Mới nhìn là tao biết liền! Kiếm đứa có học cho đàng hoàng đi. Tao nói thì mày phải nghe đó, chơi với dân thất học có ngày nó quýnh cho hộc máu thì đừng có kêu tao tới cứu… Ngoài kia mấy đứa dân đại học, tệ tệ thì cũng có nghề ngỗng, dân college thiếu gì…” Con nhỏ bữa đó cũng liều thiệt, nó dám nổi nóng với ba: “Chớ ba đâu có học hành gì, sao ba cũng tốt đó!” Nghe vậy, ba nó ngậm cứng họng, không nói gì thêm được…

Hai năm bên nhau, hai đứa càng lúc càng quấn quít. Tụi nó đòi chủ phải cho làm chung ca để đưa đón về chung. Con nhỏ lo lắng từng miếng ăn cho thằng Nhân, chính nó hay căn dặn anh bếp phải làm món gì, khi nào thức ăn cũng được cuốn trong miếng nhôm để tiện vừa ăn vừa chạy và còn nóng lâu hơn. Những bữa bão tuyết, con nhỏ đứng ngồi không yên khi ban đêm nhìn ra đường xe cộ mịt mùng mà lo lắng cho những chuyến giao hàng xa đặc biệt cho tiệc người ta xa cả mấy chục cây số… Có lần nọ, ông chủ Tây tiệm pizza tốt bụng, nói nhỏ vào tai nó: “Tụi bay ráng thương nhau đi, tao thấy đứa nào cũng dễ thương như con tao, tao sắp về hưu, mai này tao để rẻ tiệm lại cho tụi  bay. Tui bay chờ coi đi, coi tao có nói thiệt không!”

Đêm đó khi thằng Nhân đưa con nhỏ về, con nhỏ kể lại, hai đứa ôm nhau mừng và quyết định tính luôn ngày cưới! Con nhỏ, 20, thằng Nhân mới 24, hai con chim non sớm gian nan, đang hạnh phúc tràn đầy. Tiệc cưới diễn ra chỉ mấy tháng sau. Cả mùa lo cưới, người ta thấy cô dâu càng im im lặng lẽ. Trong tiệm có nhiều người hỏi sao không thấy cô dâu vui lên, con nhỏ chỉ càng cứ im im như không nghe thấy. Đương nhiên Thằng Nhân hiểu tại sao. Hiểu và càng thương vợ. Nó hiểu vợ nó đang rất sợ hãi mỗi khi nghĩ tới đời sống vợ chồng của cha mẹ nàng, rất sợ bị hình  bóng của hai người thân nhất ấy làm ô uế đi hạnh phúc nhỏ nhoi, êm đềm của vợ chồng nó… Sợ giữa tiệc cưới sẽ bị ai đó nhào vô chửi bới, đập phá, khinh chê nó là đứa con mất dạy, dám lấy trai mà không xin phép cha, xin phép má… Vì đấy là tiệc cưới mà vợ nó dứt khoát sẽ không mời cha mẹ vợ tới dự.

Đến đây đã xong một câu chuyện. Giờ qua chuyện khác, cũng chuyện tình con, tình mẹ, chuyện vợ chuyện chồng… Có nhiều người đàn bà khoái lớn tiếng rằng mình thương dâu, rể như thương con ruột. Bao giờ nghe vậy tôi cũng nhìn lại cho kỹ, coi ai mới nói đó. Coi để nhớ một mẫu người vô tư trông ra sao. Vô tư chứ. Vô tư đến lười suy ngẫm, đến mất khả năng so sánh hai loại tình thương ấy.- Hoặc cứ coi như họ nói chơi, nói quen miệng, nói kiểu đạo đức mà đàn bà Việt Nam mình hay thích nói. Có những bà má giỏi dang, tuy chỉ làm việc cực nhọc nhưng nắm hết quyền hành gia đình, có con trai ra đại học với việc làm vẻ vang. Lương kỹ sư nó gần 4000 sau thuế một tháng về dâng má đúng hạn đều đều. Má tròn con vuông. Rồi nó có vợ, ra riêng. Má biết điều bảo, thôi từ rày mày có gia đình rồi, tháng đưa má 2000 thôi, vả lại vợ mày cũng kiếm ra tiền mà, chắc tụi bay cũng dư xài, tao tính vậy là phải phải phân phân cho tụi bay nhờ… Thằng con dạ dạ, quay ôm má.

Hai năm trôi qua, đứa cháu nội đầu tiên ra đời. Ngày kia thằng con bảo, từ nay con đưa má 1000. Nghen má. Má okay, thông cảm, không cần nghe giải thích. Đến ngày thôi nôi con, vợ nó báo tin mừng sắp đứa nữa. Thằng con vui mừng bảo má, từ khi sanh đứa thứ hai trở đi, mỗi tháng con cho má 500. Lại nghen má nữa. Tiếng “cho” hình như không… đúng mấy, người má nghĩ nhanh… Thấy má im im, nó nói thêm, tại cho má 500 thì con phải cho má vợ con 500, cũng tới 1000 rồi… Lúc này người má mới bắt đầu thấy… khó chịu, mà thình lình quá, không kịp nói gì được với con, chỉ ừ ừ thật nhỏ… Phía vợ nó giàu có, nhà to gấp đôi nhà mình, cha mẹ vợ còn trẻ lại làm bệnh viện lớn lương cao mà hai đứa bay cần phải giúp vậy sao. Người má nghĩ bụng.
Có tháng em bà bên Việt Nam cần vài ngàn mua liền thửa ruộng rẻ gần mộ cha cho tiện. Bà nói thằng con góp thêm 3000 tháng đó. Có lần bên Việt Nam cần tiền đưa ông Cậu ung thư phải vào Sài Gòn mổ gấp, bà đề nghị cần 2000. Lần nào thằng con cũng tất tả mang về đủ… Đã từ lâu, người má để ý thấy đứa con dâu càng ít nói chuyện riêng với mình dù bao giờ gặp bà cũng ngọt ngào như xưa, cũng ôm khi đến, ôm khi chia tay. Có lần bà ôm lâu hơn và âu yếm, má thương lắm, thương như con ruột má. Đứa con dâu thường im im vẫn im im. Và cứ chỉ càng ít theo chồng về thăm bà hơn. Lắm lúc bà nhắc, thằng con trả lời, tại vợ con lúc này hay bị cảm, bị bận, bị con bệnh, bị nhức mỏi…

Gần đây nhất bà bảo con cần thêm 5000 để về Việt Nam. Bà nói chuyến này về tốn kém lắm vì phải dời và xây lại nhà Tổ hai họ, lại phải đóng góp xây chùa nữa, chứ hứa giúp họ hoài cũng kỳ… Đã mấy tuần rồi nó chưa trả lời bà… Bữa kia nó tạt ngang vài phút, nói vợ chồng nó đang túng, không góp được cho má lần này đâu. Nó còn dám nói, vợ con tốt lắm, lúc nào cũng muốn cho má vui, chỉ tại lúc này kẹt quá, mong má… thông cảm. Người má chưng hửng, tai nghe mà đứng như trời trồng…

Bà còn có đứa con gái út hiếu thảo đang học sắp ra trường y tá nữa. Lúc này cô hay khoái… xen vô giúp má. Cô muốn má đi chơi cho thiệt vui. Cô âm thầm bốc phone lên gọi nói chuyện cho rõ… ngọn ngành với người chị dâu… Rồi gọi nhau tới lui tháng này qua tháng nọ. Nghe nhau nói gì hơi nặng lời, đứa con gái cũng kể lại cho người má nghe, người vợ cũng mang ra kẻ cho chồng nghe… Mà có chuyện kể nào là đúng chính xác sự thật, nhưng ai cần biết, ai cũng nghe tới đâu là thuộc lòng tới đó…

“ Sức tài chánh của anh chị chỉ tới đó, chị có thể sắp mất việc, anh chị lo cho má đã đứt hơi rồi, còn lo sao nổi cả bên Việt Nam nữa… Hay là bảo má đừng đi, đợi chừng nào có tiền hãy đi… Đâu ai có dư tiền ở xứ này đâu mà hể ai cần bên Việt Nam mình phải giúp…” Câu nói này của cô con dâu được truyền đi, kể lại hoài như một câu nguyền rủa và đã tới tai bà thật nhanh. Bà má đùng đùng gọi cho cha mẹ con dâu mắng vốn về thứ thái độ hỗn xược ấy của con gái người ta. – Mà sau, cô cứ đính chánh là cô không có nói kiểu hỗn hào như vậy đâu, ai đã đặt điều kể oan cho cô rồi… Nhưng đã muộn. Chỉ thêm một trận đính chánh, đổ lỗi nhau ì xèo giữa cô và người em gái chồng. Bão lớn gom đủ sức gió tốc đa phương, đã tới lúc trở mình. Thế là biển Đông ầm ầm dậy sóng mịt mùng, nước tung thấu mây xanh…

Có những ngày thằng con đột ngột về một mình phải trái tiếp với má nó. Rồi nó cứ mang hết mà về kể cho vợ nghe. Đố trời biết nó kể cái giống gì, hay chỉ ráng kể những gì nó muốn kể… Chỉ biết thằng con ít còn về nhà lắm. Còn vợ nó thì khỏi về luôn. Người má chồng từ tức giận, tới ân hận, tới muốn xin lỗi con…, rồi tức giận nữa, rồi cố gắng tiếp… nhưng tụi nó không còn tin gì ở “miệng lưỡi” hay nói… yêu thương kia của bà nữa. Với chúng, bà lúc nào cũng còn cả khối chuyện để khuyên con, để muốn dạy con sống thế nào là hiếu thảo, là thương em, là trọng má kính cha…

Ai cũng cứ lâu lâu muốn gặp, muốn nói thẳng mặt nhau cho rõ trắng đen mãi… Nhưng cứ mỗi lần “đại hội đảng” là chỉ chồng chất thêm lời qua tiếng lại mới. Có lắm lần trước khi gặp, ai cũng chờ “ăn mừng” là mọi người đã biết lỗi, biết tha thứ nhau… Nhưng đời đơn giản vậy thì sao chiến tranh cứ tràn ngập trái đất này. Thằng con trai thương vợ lắm, nó luôn theo phía vợ, nhất là khi thấy phe má và em gái nó hùn hạp nhau dữ quá làm vợ nó càng chỉ tủi thân khóc thầm nhiều đêm…

Cứ sóng to gặp bão dữ…Chẳng biết chục năm qua người ta đã kể công, đã đổ lỗi nhau, đã phân bua phải trái, đã lôi kéo quá khứ ra săm soi lý lẽ, đã khóc lóc bao nhiêu lần… Và chẳng biết người ta đã học được những gì. Hay có ai thật sự muốn học không, hay toàn chỉ thấy lỗi ở người kia, còn mình đành nhịn nữa, nhịn mãi như Kinh sách dạy chứ mình có sai gì… Hình như lời nói cũng không giải quyết được chuyện gì như lắm người dẻo miệng hay tưởng, chắc điều người ta cần là một thành tâm hối lỗi sâu lắng im lặng nào đó kìa…; và kẻ biết lỗi thì hình như không bao giờ còn muốn thanh minh thanh nga nữa, chỉ chờ đợi tỏ lòng hối hận dù có bao nhiêu năm cũng biết kiên nhẫn chờ…

Có lần thằng con phone nhanh má nó vài phút. Nói, chỉ có vợ nó là cảm thông cho nó, cho nó bình an, còn mỗi khi về nhà thì chỉ toàn là nghe trách móc, nghe dạy đời, nó thấy chán lắm. Và từ nay nó mong đừng có ai làm phiền vợ chồng nó nữa. Trước khi cúp máy nó còn ráng nói, vợ con tốt lắm, bao giờ cũng khuyên con về thăm má và đừng ai nghĩ là tại vợ mà con không còn về nhà nữa. Nó còn nói, gia đình nhà mình ai cũng to miệng, cũng hùn nhau ăn hiếp người vợ nhịn nhục, hiền thục của nó…

Người má nghe câu cuối này, dù đã qua bao nhiêu cố gắng tới đuối sức, lại thêm một phen thấy chua chát rã rời: Bà không tin đứa con dâu kia ke gì cho gia đình bà như thế đâu, đấy chẳng qua là thằng con trai bà khéo miệng muốn đề cao danh dự vợ nó. Rõ ràng nó trọng vợ hơn mình!… Bà tự thấy còn có đủ bình tĩnh, đủ lương tâm mà, đủ để nhận ra nó biết thương vợ như vậy bà cũng mừng, dù cũng thấy ưng ức tức, thầm biết con mình đã bị “người khác” khống chế mất rồi… Không biết bà mừng nhiều hay tức nhiều. Chắc cũng tùy lúc…

Lắm lúc nghĩ tới con sao lâu quá không về thăm, bà buồn buồn tuyệt vọng như trầm cảm. Rồi lắm lúc bà nghĩ tới đứa con dâu và cũng tự thấy tánh nó vốn hiền thục thiệt, có bao giờ nó dài lời với bất kỳ ai trong gia đình bà trước cái vụ này đâu, mà chợt thấy chạnh lòng… Bà nhớ lại đời làm dâu của mình cũng có khác chi con dâu mình: Có ai thương nổi một bà má chồng uy quyền như má chồng bà. Hay chắc… như bà. Bà sáng ra đôi chút nhưng đã hơi muộn… Ly nước đã đổ tan tành xuống đất lâu rồi. Bà có ân hận cũng còn ai tin bà ân hận thiệt…  Chuyện má tìm mọi cách hút bớt tiền con trai trước khi vợ nó hút thì má nào mà… chẳng làm tốt. Ấy chỉ là thứ vặt vãnh của đời sống này mà lắm người cứ thục mạng lủi đầu vào rồi than thở, rồi hờn trách, rồi tha thứ, rồi ân hận, rồi khó ngủ, rồi tụng kinh, rồi cầu nguyện rồi niệm Phật, rồi cầu Chúa…

Chúa hay Phật mà nghe được mấy cái vụ này chắc cũng phải đập bàn… trợn mắt!

Có thể bạn sẽ thích
Bình luận
Loading...